Home Tâm tình Cảm xúc

Cảm xúc

Trong một ngày, tôi sợ nhất là những buổi chiều và đêm. Đó là khoảng thời gian tôi thấy cô đơn nhất. Trong một ngày, tôi sợ nhất là những buổi chiều và đêm. Đó là khoảng thời gian tôi thấy cô đơn nhất.

Nhìn những người xung quanh hối hả, vội vã đi trên đường với đủ gương mặt khác nhau, buồn bực, giận dữ, lo âu hoặc vui vẻ… tôi tự hỏi họ đi đâu nhỉ? Dường như phía xa kia đang có người mong mỏi, chờ đợi sự xuất hiện của họ lắm! Tôi thích thú quan sát và thèm khát mình cũng có cảm giác như vậy.

Mỗi buổi chiều khi hết giờ làm việc, tất cả đều chờ kim đồng hồ chỉ 17h30 là bật dậy nhưng tôi thì chẳng bận tâm. Bởi tôi chẳng có ai chờ đợi, chẳng có ai mong tôi xuất hiện… Tôi cứ nhẩn nha làm hết mọi việc, thậm chí lướt net để đọc các thông tin cuối cùng trong ngày hoặc gọi điện cho ai đó, tìm cho mình một cuộc hẹn để rồi…

Bước chân ra đường bình thản, chạy xe thật chậm để ngắm nghía sự vội vã, ồn ào của con đường trong giờ tan tầm. Ai cũng cố gắng đi thật nhanh, cố luồn lách tìm cho mình một lối đi vượt lên trên… Tôi cứ lặng lẽ chạy xe, thờ ơ với những cuộc tranh giành, chen lấn, nhường nhịn tất cả những ai muốn vượt lên, đôi khi khó chịu về sự cẩu thả hoặc bật cười vì thói quen xô đẩy không chịu nhường để tất cả đều trở thành “hai con dê qua cầu”…

Cứ đi trên con đường ấy, con đường tôi đã đi bao nhiêu lần chẳng thể nhớ nổi, đi tới thuộc lòng tất cả. Thuộc từng lối rẽ, từng ổ gà, từng căn nhà, cây xăng… vậy mà vẫn quên. Quên lối rẽ về chính ngôi nhà của mình.

Tâm trạng lơ lửng, những suy nghĩ miên man, những ước mong khi nhìn thấy người người có đôi, những gia đình quây quần bên nhau giờ cơm tối dù hình ảnh này khá hiếm ở đất Hà Nội. Có lần rời cơ quan chẳng biết làm gì, chạy xe lang thang ngoài đường cùng dòng người nườm nượp, những gương mặt lần lượt vụt qua, mỗi người một vẻ.

Người cười vui hớn hở, người vội vã, người cáu kỉnh, người trầm tư nhưng thà ai đó cũng có một gương mặt, một trạng thái còn hơn gương mặt trống rỗng của chính tôi. Tôi cứ đi, chẳng biết đi đâu, tất cả con đường đều giống nhau. Những ánh đèn của ô tô, xe máy, đèn xanh, đèn đỏ, nhà hàng, quán xá, biển hiệu nhòe nhoẹt vào nhau trôi đi trước mắt mà chẳng có chút ấn tượng gì đọng lại.

Và âm thanh, thứ âm thanh của tất cả hòa trộn vào nhau ồn ã. Mùi khói xe ô tô, xe gắn máy, khói bốc ra từ những hàng quán, từ rác, từ dòng nước thải và cả từ cơ thể những con người sau một ngày mệt nhọc… Tất cả đã tạo nên một buổi chạng vạng nhàm chán và vô vị cho tôi.

Lang thang ngoài đường rồi lại về nhà, nằm im lắng nghe âm thanh từ những căn nhà xung quanh vọng lại. Tiếng cười đùa của lũ trẻ, tiếng nhạc từ radio của mấy sinh viên nhà bên. Tiếng nói chuyện điện thoại, tiếng tivi, tiếng rao mỳ gõ hay xôi nóng văng vẳng… và đêm rù rì tới. Nhìn lên trần nhà, mấy con thạch sùng chậm chạp đi lại hệt như cái kim đồng hồ vậy, sao mà thời gian lại có thể lâu trôi đi như thế nhỉ?

Không gia đình, không người thân ở một thành phố xa lạ, gần 12 năm tôi vẫn chẳng thể sôi nổi cho hòa nhập kịp với nhịp sống vội vã nơi này. Những người bạn thi thoảng đến rồi đi, cảm xúc thôi mà. Những tri kỷ thì “ngăn sông cách núi”, chẳng thể hàn huyên. Những người còn lại thì cứ nhàn nhạt, chẳng thể trút lòng, chẳng thể hiểu và chia sẻ tâm tư với tôi. Họ ăn, họ nhậu, họ “zô” thật lớn rồi nói chuyện công việc và ai về nhà nấy, xong việc là thôi, chẳng còn liên lạc hay hàn huyên nữa.

Tôi buồn, nỗi buồn của người xa quê, xa gia đình, nỗi buồn của kẻ cô đơn và khát khao tình cảm. Chiều và đêm là nỗi ám ảnh trong tim, tôi sợ lạnh người mỗi khi ngày hết, tôi như con chim chẳng biết về đâu. Lang thang và chờ thời gian trôi đi, chờ giấc ngủ mộng mị và đợi bình minh tới cho ánh sáng phủ lên vạn vật, cho âm thanh lại bắt đầu của một ngày. Một ngày còn sống là còn khát khao…